• 780-782-8485
    • info@vietcan.ca
    • 1704 63 St. Sw., Edmonton, AB
    • Follow us:
Cộng đồng

Người Việt thua Canada: Lòng trung thực

Honesty

Đây là bài chia sẻ của Facebook Tôn Thất Hòa từ trải nghiệm thực tế của chính tác giả. Bài viết đưa ra một ví dụ về “lòng trung thực” giữa một bên là giáo viên dạy lái xe tại Canada và một bên là giáo viên dạy tiếng Anh tại trung tâm ở Việt Nam. Tiêu đề do www.tincanada.net đặt.

Mình đăng ký học lái xe ở trường lái, được bố trí một thầy Tây rất trách nhiệm, kinh nghiệm, tận tình. Thầy không chỉ dạy kỹ năng lái xe mà còn dạy về triết lý lái xe ứng dụng vào cuộc sống.

Năm ngoái vì muốn học với Thầy nên mình phải chọn giờ rảnh để được chính Thầy dạy, mà mỗi tháng Thầy chỉ trống đúng 1 – 2 giờ. Mình đi thi tự tin và đậu một cách dễ dàng, dĩ nhiên là với kinh nghiệm lái xe đã có ở Việt Nam.

Vì thích Thầy dạy nên khi có ai cần học, mình giới thiệu tên Thầy và trường Thầy đang dạy. Khi đăng ký học, học viên được phép chọn Thầy dạy nếu biết tên của giáo viên, chọn lịch trống của giáo viên đó. Đăng ký qua trường dĩ nhiên phí phải cao vì phải đóng thuế, phải chịu nhiều thứ phí khác nữa.

Mình có người bạn muốn đăng ký học riêng với Thầy vào giấc tối vì bạn ấy bận không thể học vào ban ngày theo giờ của trường. Hơn nữa, mùa xuân đến mùa hè, 8 – 9 giờ tối trời vẫn còn sáng, có thể học lái được. Mình nhắn hỏi thăm Thầy và hỏi thử Thầy có nhận dạy riêng, không qua trường không. Thầy nhắn lại vậy: “I’d love to, but it’s against the company policy. Sorry” (Thầy rất thích nhận dạy, nhưng làm vậy là vi phạm chính sách của trường).

Nhìn lại ở xứ mình, ở trong ngành của mình – ngành giáo dục, nếu học trò hay phụ huynh ngỏ lời mời dạy riêng, không qua trung tâm, trường lớp để “coi như vừa tiết kiệm cho cả hai, còn chính sách, quy định thì mặc kệ, không quan tâm, không phải việc của mình” thì mình nghĩ ít nhất 90% nhân viên, giáo viên sẵn sàng nhận lời. Lợi trước mắt, “tội gì không làm” là lối suy nghĩ và hành động của phần lớn người xứ mình. Ai phản biện, mình nhận phúc đáp.

Dĩ nhiên, nội quy, chính sách của một tổ chức thường phải được soạn thảo, áp dụng ở bối cảnh, điều kiện nhất định. Ví dụ, vì công ty không đảm bảo giờ làm đủ để nhân viên sống, họ “buộc phải” nghĩ đến cách đi đường sau, đường tối, đường tắt để kiếm sống. Tuy nhiên, có nhiều cách để kiếm sống khác nhẹ nhàng hơn, văn minh hơn là tận dụng thói quen đi tắt, đón đầu, bọc hậu như đã nói ở trên.

Khi tuyển giáo viên ở trung tâm mình, mình luôn nói rõ, trung tâm có thể không đủ lớp để bố trí nên giáo viên nên tự tìm nguồn học viên độc lập khác để dạy ở nhà, hoặc nên xin thêm lớp ở một trung tâm khác, miễn là đã đồng ý nhận việc thì nên cam kết làm hết mình và tôn trọng đạo đức làm việc. Không ai cấm (khi chưa có luật, chưa có quy định ràng buộc) được việc nhân viên lấy khách hàng của công ty, giáo viên chiêu dụ học sinh về nhà dạy riêng. Việc này chỉ thuộc phạm trù ý thức và đạo đức. Cùng lắm, khi bị phát hiện xung đột lợi ích, công ty và trung tâm vẫn là người quyết định cắt hợp đồng, ngưng hợp tác. Đơn giản chỉ có vậy. Còn chuyện uy tín cá nhân sau này hẳn tính. Trong kinh doanh, dù thành văn hay bất thành văn, thì khi xung đột về lợi ích thì hậu quả là đường ai nấy đi. Nhân viên có thể bán sản phẩm, dịch vụ mà công ty không bán, đó là chuyện khác, không gọi là xung đột lợi ích.

Mình kết thúc chuyện nhỏ này bằng câu nói với chính bạn mình: “Tây nó hơn mình ở chỗ đó. Nó trung thành với nơi làm việc, với các chính sách của công ty.”

Đâu ra đó, rõ ràng, minh bạch. Vậy không tốt hơn sao?

Đây là bài chia sẻ của Facebook Tôn Thất Hòa từ trải nghiệm thực tế của chính tác giả. Chúng tôi xin chân thành cảm ơn tác giả đồng ý cho phép re-publish trên www.tincanada.net.

This article original publish on Facebook and allowed to re-publish on www.tincanada.net by Tôn Thất Hòa

Tin liên quan